Anh1

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

HÌNH ẢNH 2

Xem tiếp...

Lời ru cho người đi lạc

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

Lời ru cho người đi lạc

 

Lạc đò lạc bến lạc sông

Khuya rồi gió lặng sao không trở về?

Ơi người lạc giữa bến mê

Cánh tay em mảnh trăng thề gối lên.

 

Lạc hình lạc tuổi lạc tên

Năm chống tháng chất... để quên lối về

Khàn khàn cúm núm gọi hè

Về đi! Gió vít ngọn tre nhận đường.

 

Lạc giọng nói lạc mùi hương

Hỡi con chim biển ở phương trời nào?

Giữa trời còn một ánh sao

Anh trông lên sẽ nhìn vào mắt em.

 

Tay em hương em tóc em

Có ru anh lạc suốt đêm tìm về? 

 

4-08

K.L. 

 

 

 

 

Xem tiếp...

Hà Nội - thơ

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

HÀ NỘI

Ai đã đưa em một mình ra Hà Nôi
Phải anh không? Có thật đến sững sờ
Chiều đầu hạ em một mình một phố
Nghĩ một mình lạc lõng một câu thơ.

Rồi có thể em cứ đi như thế
Tiếng rao đêm một khoảng cách xa vời
Ngăn em đứng giữa thềm vôi phố cổ
Ngăn em cười em khóc với anh ơi...!

Em đã từng yêu một mùa thu day dứt
Dù nơi đây em không có tình đầu
Và sau nữa chắc gì em đã có
Chẳng bao giờ em khóc với anh đâu.

Thôi tạm biệt một mùa hè quá muộn
Đường Thanh Niên thanh kiễm cũ bên hồ
Em trở lại khi lá bàng rụng xuống
Dưới chân người lớp lớp sóng đang xô...

Hà Nội - Tây Ninh 7-2007

Xem tiếp...

CHỢT BUỒN

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

CHỢT BUỒN

 

 

Bỗng nhiên buồn thê thảm

Đầu óc bỗng ngu đần

Tiếng cười bỗng tắt ngấm

Con người bỗng vụn tan

 

Bỗng muốn thành cát bụi

Muốn thành kẻ vô tri

Để không còn giận dỗi

Và cũng chẳng cuồng si

 

Ráng tìm cọng rơm nhỏ

Làm phao giữa trùng khơi

Ráng kiếm một cọng chỉ

Níu diều bay giữa trời

 

Ngày đừng dài như thế

Đêm đừng trôi chậm rì

Cô đơn làm ta sợ

Từng phút một trôi đi

 

Chia cho ai một nửa

Cho vơi chút lạnh lùng

Nào có còn ai nữa

Mình ta giữa mông lung...

 

(Môi ngọt - NXB Hội Nhà văn) 

Xem tiếp...

CHIỀU NÀO

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

CHIỀU NÀO

Bất ngờ em khẽ gọi 

Chiều ơi về phương nào?

Nắng đừng tan loãng thế

Gió làm lòng xôn xao.

 

Bất ngờ em quay lại

Bông hoa bên rào thưa

Nở một mình vật vã

Làm một làn hương đưa.

 

Em biết rồi nắng tắt

Gió lịm rồi hoa tàn

Có một điều em sợ

Ánh trăng chiều sẽ tan... 

 

Biết là trăng sẽ khuyết

Dù tháng năm vẫn tròn

Biết là ngày sẽ hết

Dù mãi còn hoàng hôn.

NTKL 

 

 

 

Xem tiếp...

Nhớ Vàm Cỏ

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

NHỚ VÀM CỎ

Nỗi nhớ bất ngờ như chưa từng có

Nhớ bâng quơ như không phải của mình

Vàm Cỏ ơi cuộc đời em đó

Chảy dọc nỗi vui buồn sướng khổ

Phải không anh?

 

Không xa được dù thượng nguồn xơ xác

Phù sa như giấc mơ vội tròn đêm

Em chỉ biết có một vấng trăng non trong suốt

Treo ở cuối trời níu giữ cuộc đời em...

Trảng Bàng 3-2008 

 

Xem tiếp...

góc bể chiều hôm

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

GÓC BỂ CHIỀU HÔM 

 

Em ra góc bể chiều hôm

Sóng như đôi lứa trở nồm bên nhau

Đắm say cho đến bạc đầu

Không anh em vịn vào đâu bây giờ?

Xem tiếp...

Kim Liên về Kim Liên

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

KIM LIÊN VỀ KIM LIÊN

 

Kim Liên xa thẳm miền quê

Ngày vui nắng nỏ con về Kim Liên

Bần thần trước một hàng hiên

Xạc xào chân Bác – người hiền nhẹ nâng

 

Với nghìn dặm dạ bâng khuâng

Hàng cau che mát một vầng bình yên

Kim Liên về đến Kim Liên

Cầm như sông suối đứng bên giậu này.

 

Nhớ Người sinh ở nơi đây

Muốn nhìn tận mảnh đất này Làng Sen

Đi vào chân bước lạ quen

Muốn reo lên lại nhớ quên nghẹn ngào

 

Trước lồng lộng gió trên cao

Lòng riêng xin được cúi chào Kim Liên

Chút tình nhỏ mọn đài sen

Kim Liên bé nhỏ một miền quê xa…

 

Hôm nay con trở về nhà

Cùng bông sen trắng toả ra hương ngàn

Từ Tây Ninh đến Nghệ An

Từ Trảng Bàng đến Nam Đàn… bao xa!?

 

7-2007

Xem tiếp...

Thu ơi

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên

THU ƠI

 

Cuối hạ mây dường như trắng loá

Hoa đồng tiền đỏ cháy một chân trời

Thiên thanh áo ngỡ ngàng mười tám tuổi

Gieo hạt đầu ngày em gọi: Thu ơi!

 

Thấp thoáng cánh buồm em mơ bến đậu

Mây lại bay hình áo cưới ngang trời

Đêm màu mật trăng vàng màu mật

Giữa sóng neo mình em hát: Thu ơi!

 

Em nhặt lấy lá ngô đồng cổ tích

Gió đã đông thủ thỉ hát bao lời

Em khoác lại tấm áo buồn năm cưới

Soi tấm gương mình em khóc: Thu ơi!

Xem tiếp...

Kể cho biển

Đăng bởi Nguyễn Thị Kim Liên


 
KỂ CHO BIỂN NGHE

Có một lần lỗi hẹn
Biết trách ai bây giờ?
Biển thì bao la thế
Em một mình ngẩn ngơ
Anh thì xa xôi thế
Một mình em một bờ
Em thì thầm với sóng
Sóng không anh thờ ơ...

Giá được làm sóng nhỉ?
Em xô đến bạc đầu
Giá được làm biển nhỉ?
Tha hồ ta tìm nhau
Nhưng là em nhỏ bé
Nhưng là anh đâu đâu
Nên chiều nay với biển
Em ngấm dần nỗi đau...
 

Xem tiếp...